Tình yêu và thù hận

Em ơi, anh không còn là người cái lúc mình chia tay
Và tình yêu là thù hận, em nghĩ sao về cái định nghĩa này
Uh anh sẽ nói dối nêu anh nói anh không quan tâm
Rằng là anh là khô khan, việc tình cảm anh ngán ngẩm uhh
Vài năm thì chẳng ngắn cũng chẳng dài
Bảo nhớ rõ thì không, mà quên rồi cũng chẳng phải
Vài năm, vừa đấy thôi, chẳng có gì xảy ra mà, cũng khá nhiều thay đổi
Thế mới bảo, thời gian chẳng bao giờ trôi đi vô nghĩa cả
Đó là tình yêu, là thù hận, là bia đá
Là đến, đi, là mãi chia xa
Đâu có riêng mình em, anh đã ghét cả thế giới này
Anh sống chỉ để đợi ngày, anh cười lại được như xưa
Anh đã đúng, anh đã sai, và có những lúc mặc kệ đúng sai anh cứ bừa
Chỉ cho đến khi cơn bão không còn ào ạt nữa
Cảm xúc hòa vào gió, anh thưởng thức từng hạt mưa
Và nhận ra, tình yêu không phải là tất cả, anh mong yên bình còn hơn thế
Cũng đâu có gì là đúng sai, chỉ là quy luật của cơn mê
Chỉ là quyết định trong một giây
Là trực giác, là lý trí, là ngẫu nhiên, là hên xui
Nó là thuyết hỗn mang, cái giây phút đã bắt đầu một định mệnh
Đã khơi dậy một cuộc tình, đã chấm dứt một hành trình
Đã đưa anh vào giông tố, và đã khiến anh tìm lại được thanh bình


The theme © 2014–2015 Anatol Broder. Released under the MIT License.